Thể Thao 88 All articles
Cộng Đồng Thể Thao

Bố Không Biết 'Touchdown' Là Gì, Nhưng Vẫn Hét To Nhất Khán Đài: Chuyện Người Việt Thế Hệ Đầu Học Yêu NFL Vì Con

Thể Thao 88
Bố Không Biết 'Touchdown' Là Gì, Nhưng Vẫn Hét To Nhất Khán Đài: Chuyện Người Việt Thế Hệ Đầu Học Yêu NFL Vì Con

Bố Không Biết 'Touchdown' Là Gì, Nhưng Vẫn Hét To Nhất Khán Đài: Chuyện Người Việt Thế Hệ Đầu Học Yêu NFL Vì Con

Có một cảnh tượng không hiếm gặp trong các gia đình Việt tại Mỹ vào mỗi Chủ Nhật mùa thu: bố hoặc mẹ ngồi khoanh tay trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào màn hình TV với vẻ mặt như đang cố giải một bài toán lớp mười hai. Trên màn hình, hai đội cầu thủ mặc giáp đang xô đẩy nhau quyết liệt. Đứa con ngồi cạnh thì hét ầm lên. Còn bố – chỉ gật đầu theo, dù chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

"Bố ơi, họ vừa ghi touchdown rồi!" – "Ừ, tốt. Mà... touchdown là sao con?"

Đây không phải chuyện hiếm. Đây là thực tế của hàng nghìn gia đình người Việt nhập cư đang sống tại Mỹ, nơi thế hệ thứ nhất và thế hệ thứ hai đang cùng nhau tìm cách xây một cây cầu bắc qua khoảng cách văn hóa – và đôi khi, cây cầu đó được xây bằng những trái bóng bầu dục hình oval kỳ lạ.

Khi Bát Phở Chưa Đủ Để Kể Hết Câu Chuyện

Anh Minh Trần, 52 tuổi, đến Mỹ từ năm 1995 và định cư tại Houston, Texas. Suốt mấy chục năm sống ở xứ người, anh vẫn theo dõi bóng đá Việt Nam qua YouTube lúc nửa đêm, vẫn nấu canh chua mỗi cuối tuần, vẫn gọi điện về quê đều đặn. Nhưng khi đứa con trai 16 tuổi của anh bắt đầu mặc áo Houston Texans đi học, anh biết có điều gì đó đã thay đổi.

"Thằng nhỏ không còn hỏi bố về bóng đá nữa. Nó hỏi bố nghĩ gì về C.J. Stroud. Mà tôi còn không biết ông đó là ai," anh Minh cười nhớ lại. "Nhưng tôi không muốn nó cảm thấy bố mình lạc lõng trong thế giới của nó."

Thế là anh bắt đầu học. Không phải từ sách hay YouTube – mà học từ chính con trai mình, mỗi tối sau bữa cơm.

Lớp Học NFL Kỳ Lạ Nhất Thế Giới

Nếu bạn muốn tìm một lớp học bóng bầu dục độc đáo nhất nước Mỹ, hãy ghé vào bếp của một gia đình Việt nhập cư vào tối Chủ Nhật. Bảng đen là cái bàn ăn còn vương mùi nước mắm. Giáo viên là đứa trẻ 14-17 tuổi. Học sinh là bố hoặc mẹ, tay cầm điều khiển TV, miệng vừa hỏi vừa ăn bánh mì.

"Con phải giải thích đi giải thích lại mấy chục lần," Linh Phạm, 17 tuổi ở San Jose, kể với nụ cười. "Mẹ cứ hỏi sao không đá bằng chân mà lại ôm bóng chạy. Tôi nói đó là bóng bầu dục, không phải bóng đá, mẹ. Mẹ nói: 'Ừ thì bầu dục thì phải đá chứ sao lại ôm?'"

Nhưng đằng sau những tràng cười đó là điều gì đó rất thật: bà mẹ ấy vẫn ngồi xem. Vẫn hỏi. Vẫn cố hiểu. Không phải vì bà đột nhiên yêu NFL – mà vì bà yêu con.

Khán Đài Là Nơi Ngôn Ngữ Không Còn Quan Trọng

Một buổi sáng tháng 11 năm ngoái, gia đình anh Tuấn Nguyễn ở Dallas đã lần đầu tiên đến sân AT&T Stadium xem Cowboys thi đấu. Vé được đứa con gái 19 tuổi mua tặng bố nhân dịp sinh nhật.

Anh Tuấn không hiểu hết những gì diễn ra trên sân. Anh không biết tên cầu thủ. Anh không nắm rõ luật về "first down" hay "pass interference". Nhưng khi 90,000 khán giả đồng loạt đứng dậy hét vang sau một pha bắt bóng ngoạn mục, anh cũng đứng dậy. Và hét to.

"Lúc đó tôi không nghĩ gì hết. Tôi chỉ thấy con gái mình đang nhảy lên vui sướng bên cạnh, và tôi cũng vui theo," anh kể. "Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy mình và con đang ở cùng một thế giới."

Có những khoảnh khắc vượt qua ngôn ngữ, vượt qua văn hóa. Sân vận động NFL, kỳ lạ thay, lại là một trong những nơi như vậy.

Hai Chiều Của Một Hành Trình

Điều thú vị là hành trình này không chỉ đi một chiều. Không chỉ bố mẹ học theo con – mà con cũng đang học lại từ bố mẹ.

Khi ngồi cạnh mẹ xem NFL, Kevin Lê, 15 tuổi ở Orange County, bắt đầu nhận ra mẹ mình nhìn trận đấu theo một cách rất khác. "Mẹ không quan tâm đội nào thắng. Mẹ cứ hỏi: 'Cầu thủ kia bị ngã, có đau không? Gia đình họ có lo không?' Lúc đầu tôi thấy buồn cười, nhưng sau đó tôi bắt đầu nghĩ – ừ nhỉ, phía sau mỗi cầu thủ là một con người."

Chính cái nhìn nhân văn đó của người mẹ Việt đã khiến Kevin nhìn thể thao theo chiều sâu hơn. Thể thao không chỉ là điểm số. Nó là con người. Là câu chuyện. Là hy sinh.

Và đó, thực ra, cũng chính là giá trị mà bố mẹ Việt đã truyền cho con cái từ lâu – chỉ là lần này được thể hiện qua ngôn ngữ của bóng bầu dục Mỹ.

Touchdown Hay Không, Gia Đình Vẫn Thắng

Không phải gia đình Việt nào cũng trở thành fan NFL cuồng nhiệt sau hành trình này. Nhiều bậc cha mẹ vẫn thú nhận họ không thực sự "hiểu" môn thể thao này sau nhiều mùa giải. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Chị Hoa Đinh ở Seattle nói thẳng: "Tôi xem NFL không phải vì tôi thích. Tôi xem vì đó là cách duy nhất tôi được ngồi cạnh thằng con 18 tuổi của mình mà nó không nhìn điện thoại. Một tiếng rưỡi nó ngồi yên bên tôi, giải thích, cười, kể chuyện – với tôi, đó là phần thưởng lớn nhất rồi."

Trong một xã hội mà khoảng cách thế hệ đôi khi trở thành vách ngăn vô hình, những gia đình Việt nhập cư đang chứng minh rằng tình thân không cần cùng ngôn ngữ, không cần cùng văn hóa – chỉ cần sẵn sàng ngồi xuống, lắng nghe, và học cùng nhau.

Dù là trên bàn ăn phở hay trên khán đài NFL.


Thể Thao 88 – Tin thể thao nhanh nhất, đam mê bất tận. Theo dõi chúng tôi tại thethao88vn.com để cập nhật những câu chuyện thể thao đặc sắc nhất từ cộng đồng người Việt trên đất Mỹ.

All Articles

Related Articles

Lần Đầu Vào Sân Vận Động Mỹ: Choáng, Cười, Và Không Muốn Về

Lần Đầu Vào Sân Vận Động Mỹ: Choáng, Cười, Và Không Muốn Về

Gôn, Tennis, Và Những Cái Bắt Tay Triệu Đô: Bí Quyết Networking Của Doanh Nhân Gốc Việt Tại Mỹ

Gôn, Tennis, Và Những Cái Bắt Tay Triệu Đô: Bí Quyết Networking Của Doanh Nhân Gốc Việt Tại Mỹ

Vượt Sóng Biển Năm Xưa, Vượt Vạch Đích Hôm Nay: Người Việt Và Giấc Mơ Ironman Trên Đất Mỹ

Vượt Sóng Biển Năm Xưa, Vượt Vạch Đích Hôm Nay: Người Việt Và Giấc Mơ Ironman Trên Đất Mỹ