Mỗi Bước Chạy Là Một Trang Ký Ức: Người Việt Nhập Cư Tìm Thấy Chính Mình Qua Những Dặm Đường Marathon
Có những buổi sáng 5 giờ ở San Jose, khi cả thành phố vẫn còn ngủ say, bạn có thể bắt gặp một người đàn ông trung niên đang chạy một mình dưới ánh đèn đường vàng vọt. Mái tóc đã điểm bạc, đôi chân vẫn đều đặn gõ nhịp xuống mặt nhựa. Ông tên Minh — và ông đã chạy như thế này suốt 12 năm qua, kể từ ngày ông quyết định rằng mình cần tìm cách sống tiếp sau tất cả những gì đã qua.
Câu chuyện của Minh không phải là ngoại lệ trong cộng đồng người Việt tại Mỹ. Nó là một phần của một xu hướng thầm lặng nhưng đang lan rộng: ngày càng nhiều người Việt nhập cư — từ thế hệ vượt biên năm xưa đến những người đến Mỹ theo diện bảo lãnh hay du học rồi ở lại — đang tìm đến marathon như một hình thức trị liệu tinh thần không cần toa thuốc.
Chạy Không Phải Để Trốn, Mà Để Đối Mặt
Người ta hay nói người chạy marathon là đang "chạy trốn" khỏi điều gì đó. Nhưng nếu bạn hỏi những người Việt trong cộng đồng chạy bộ tại các thành phố lớn như Houston, Los Angeles, hay Seattle, họ sẽ nói ngược lại.
"Tôi chạy để đối mặt chứ không phải để tránh né," chị Lan, 47 tuổi, cư dân ở Garden Grove, California chia sẻ. Chị đến Mỹ năm 1995 theo diện HO, khi còn là đứa trẻ 17 tuổi chưa biết một chữ tiếng Anh. "Những năm đầu ở đây, tôi luôn cảm giác mình như bóng ma — hiện diện nhưng không thực sự tồn tại. Khi bắt đầu chạy, tôi mới cảm nhận được cơ thể mình, cảm nhận được mình đang còn sống."
Chị Lan đã hoàn thành giải Los Angeles Marathon lần đầu năm 2019, rồi Chicago Marathon năm 2022. Mỗi lần vượt qua vạch đích, chị nói, là một lần chị tự nhắc nhở bản thân rằng mình đã vượt qua được những điều còn khó hơn nhiều.
Đây không chỉ là chuyện cảm xúc cá nhân. Nghiên cứu từ các trường đại học Mỹ đã chỉ ra rằng các cộng đồng nhập cư có tỷ lệ mắc PTSD và trầm cảm cao hơn mức trung bình, đặc biệt là những người đến từ các vùng chiến tranh hoặc phải trải qua hành trình di cư đầy nguy hiểm. Và trong nhiều trường hợp, vận động thể chất — đặc biệt là các môn đòi hỏi sự bền bỉ như chạy đường dài — đã được chứng minh là có hiệu quả không kém thuốc chống trầm cảm ở mức độ nhẹ đến trung bình.
Từ Vỉa Hè Đến Vạch Đích Boston
Boston Marathon — giải đấu lâu đời nhất và uy tín nhất trong thế giới marathon nghiệp dư — không phải dễ để đặt chân vào. Bạn cần đạt chuẩn thời gian (BQ) hoặc chạy vì tổ chức từ thiện. Nhưng mỗi năm, trong số hàng chục nghìn người vượt cầu Boylston Street tiến về đích, có không ít gương mặt Việt Nam.
Anh Tuấn, 52 tuổi, một kỹ sư phần mềm ở vùng ngoại ô Boston, đã chạy giải này ba lần. Anh bắt đầu chạy năm 2015 sau khi cha anh qua đời — một cú sốc khiến anh nhận ra rằng mình đã dành quá nhiều năm chỉ làm việc mà quên mất cơ thể lẫn tâm hồn.
"Lần đầu tiên tôi chạy qua Heartbreak Hill," anh Tuấn kể về đoạn dốc khét tiếng ở dặm thứ 20 của Boston Marathon, "tôi nghĩ đến ba tôi. Ông đã vượt qua bao nhiêu thứ còn khó hơn cái dốc này. Và tôi cứ nghĩ đến điều đó mà chạy tiếp."
Câu chuyện của anh Tuấn phản ánh một điều mà nhiều người chạy bộ gốc Việt đều thừa nhận: marathon không chỉ là thử thách thể lực — nó còn là một cuộc đối thoại nội tâm kéo dài suốt 26.2 dặm.
Cộng Đồng Chạy Bộ: Cầu Nối Giữa Hai Thế Hệ
Một trong những điều thú vị nhất đang xảy ra trong cộng đồng người Việt tại Mỹ là sự hình thành của các nhóm chạy bộ phi chính thức — những câu lạc bộ nhỏ họp mặt vào cuối tuần, chia sẻ lịch tập, và cùng nhau đăng ký các giải đấu địa phương.
Ở Houston — nơi có cộng đồng người Việt lớn thứ ba ở Mỹ — nhóm "Chạy Cùng Nhau Houston" đã thu hút hơn 300 thành viên chỉ sau hai năm hoạt động. Điều đặc biệt là nhóm này quy tụ cả ba thế hệ: những người lớn tuổi đến từ miền Nam Việt Nam trước 1975, thế hệ 1.5 sinh ra ở Việt Nam nhưng lớn lên ở Mỹ, và cả những bạn trẻ Gen Z sinh ra hoàn toàn trên đất Mỹ nhưng muốn kết nối lại với gốc rễ.
"Khi chạy cùng nhau, ranh giới thế hệ tự nhiên biến mất," chị Hương, một trong những người sáng lập nhóm, chia sẻ. "Mấy chú bác kể chuyện ngày xưa, tụi trẻ lắng nghe. Rồi tụi trẻ dạy lại mấy chú bác cách dùng app theo dõi sức khỏe. Nó cứ tự nhiên vậy."
Đây chính là điều mà nhiều chuyên gia cộng đồng cho rằng thể thao có thể làm được mà không gian nào khác khó lòng thay thế: tạo ra những khoảnh khắc kết nối thực sự, không gượng ép, không cần kịch bản.
Đường Chạy Như Một Trang Giấy Trắng
Với những người Việt đã trải qua sang chấn di cư — dù là vượt biên, hay đơn giản hơn là cảm giác bơ vơ trong những năm đầu ở xứ người — marathon mang một ý nghĩa đặc biệt hơn là một cuộc đua thể thao thuần túy.
Mỗi dặm đường là một lần đặt cược vào bản thân. Mỗi lần cơ thể muốn bỏ cuộc nhưng đầu óc vẫn bảo tiếp tục là một lần người chạy học lại cách tin tưởng chính mình. Và khi vượt qua vạch đích — dù thứ hạng có là bao nhiêu — cảm giác đó không có gì thay thế được.
"Tôi không phải vận động viên chuyên nghiệp. Tôi chạy chậm lắm," anh Minh ở San Jose cười, "nhưng tôi luôn về đích. Và với tôi, đó là điều quan trọng nhất."
Trên đất Mỹ rộng lớn, giữa bao nhiêu áp lực và kỳ vọng, những người Việt như anh Minh, chị Lan, anh Tuấn đang viết câu chuyện của mình — không phải bằng lời nói, mà bằng từng bước chân kiên định trên đường đua. Và đó, theo cách riêng của nó, là một trong những hành trình đẹp nhất mà thể thao có thể trao tặng.